sx thanh phô hô chi minh

sx thanh phô hô chi minh

thanhTa tự ý ra tay, xin chủ nhân trách phạt. hôTử Nghiên chối bỏ. thanhCon quái thú kia bị Lý Cáp nện cho đầu óc choáng váng, tứ chi đau nhức, cuối cùng rống lên một tiếng, dùng hết sức giãy khỏi bàn tay của Lý Cáp, mặc cho hắn bóc ra một khối thịt trên trán nó, gào rú dùng hai móng đánh về phía hắn. thanhGốc rễ của linh hồn hử? A Tú, ta nói lại lần nữa ta không thích những lời đó. Trong nhà của ta chỉ có Nhu Cơ, không có ai là Đạt Na hết. Ta không cần biết nguyên nhân nàng vì sao bị bệnh, ta chỉ cần biết ta nhất định sẽ cứu được nàng. Nàng thuộc về ta, không ai có thể mang nàng rời đi, gồm cả ngươi nữa. Ngươi nhớ đây là lần cuối cùng ta nghe thấy những lời đó, lần sau sẽ nhận được dạy dỗ nên hồn đó. Bây giờ thì về chăm sóc Nhu Cơ đi. sxĐến một lần.

  phôTa không thích nàng, làm sao mà cưới? phôLúc này Thiên Thiên ôn nhu mở lời: phôSau khi tạ ơn, Lý Cáp ôm bộ dạng cảm động rơi nước mắt về chỗ. Trong lòng thầm mắng hoàng đế cùi bắp với lão hoàng đế cùi bắp cha hắn đúng là đầu heo, đặt tên tướng quân khó nghe vậy, trước hắn là “Bình Nhũ” Đại tướng quân, giờ lại thành “Heo oa” Đại tướng quân. sxLý Cáp nằm ườn ra thoải mái hưởng thụ. Con hồ ly nhỏ nằm trên chân hắn tò mò nhìn. minh Mạt tướng xin dẫn quân đi tiên phong nghênh địch!

  thanhThơm thật! So với Thất Lý Hương còn thơm hơn, nhất định là hảo tửu. hôHương Hương bỗng nhiên nói: hôNghĩ tới chúng nữ, Lý Cáp cảm thấy ngọt ngào, nằm bên bờ suối, nhìn lên trăng sáng, thật giống như có bàn tay nhỏ bé của Hương Hương đang mát xa cho mình, gió mát thổi qua, như là lời nỉ non của Thiên Thiên vang bên tai. thanhLý Cáp ngạc nhiên nhìn Hương Hương, thầm nghĩ “Tiểu bảo bối này bị dị ứng với mùi son phấn của các cô nương ở đây sao?”. chi“Ồ, không có người.”

  sxHừ! Yên tâm, chỉ bằng bọn chúng, gây tổn thương cho bản tướng được sao. phôTám... tám mươi năm! chiTiếu Phương nói: sxHoa Tư hứng thú nhìn bọn họ biểu diễn, nhìn thấy hoa đăng, nhìn thấy hoa tươi, làm cho hai mắt không nỡ nháy mắt một cái. Khiến cho nàng vui mừng nhất, vẫn là cái không khí náo nhiệt này. minh Lý Cáp vẫn dẫn đầu xung phong, trường phủ trong tay hắn liên tục biến hoá, trong ngực hắn vẫn ôm cô gái Hồ tộc Tịnh Cơ. Xung quanh hắn liên tục có máu tươi bắn lên cùng thi thể ngã xuống, một đường thẳng tiến về phía đại kỳ đầu sói.