thong ke xs long an

thong ke xs long an

thongđô phó tiếu đàm trung” longỪ, chắc vậy… thongNhưng mà... Hoàng đế là ở chỗ này, xin cho thuộc hạ... xsNói xong nhìn Lý Cáp nói: longTiểu nhị kia vội khuyên can.

  longKhông lâu sau đó, ly khai Hoa Phượng lâu, Tiểu Văn cũng ngồi xe ngựa tới phố Chu Tước. Nhưng địa phương nàng đến lại cách phủ thái sư một đoạn. an Lý Cáp đi tới khom lưng ôm lấy tiểu hồ yêu, nhìn vẻ mặt như đang ngủ say của nàng, bên tai lại văng vẳng tiếng của U hậu: kePhong Liễu Tam cười nói: thongHoàng thượng, ngươi phải nhớ kỹ thân phận của ngươi bây giờ, làm việc không thể nôn nóng. Phải biết rằng, nhỏ không nhẫn, loạn đại mưu. Ngươi cứ như vậy sao làm được đại sự? xsCòn chưa chịu nói thật!

  thongVừa vào phòng, Thiên Thiên đã nhu thuận đứng lên đó: "Chủ tử." keKhi nào... Có lẽ là ngay từ lần đầu, ta bị ánh mắt nàng hấp dẫn. keHa ha, Phong tiên sinh, ngươi nói nhiều như vậy ý không phải là sợ ta làm hắn bỏ đi đấy chứ, yên tâm đi, chỉ cần hắn có thể trị hết bệnh của Linh Nhi cùng Tịnh Cơ, chuyện gì cũng dễ nói. thongÔng Viễn nói: an Sao ta lại phải làm điều đó chứ, ta là một đệ đệ ngoan cực kỳ.

  an Lông mày Lý Cáp nhíu lại thành một đoàn: keLý Cáp lập tức quay đầu lại nhìn tiểu yêu hồ, khó tin hỏi: longLý Cáp nói. an Chuyện xưa kể rằng, ngựa gãy chân là điềm lành mà lương câu không đứng lên nỏi lại càng là điềm lành. an Khiến cho Lý Cáp kỳ quái chính là ôn nhu nữ tử này thoạt nhìn võ công tất nhiên trên Tiểu Thanh, nhưng vẫn không thấy nàng ta động thủ, hay là nàng ta căn bản khinh thường mình mà không động thủ?